范十七司理见问岁除鳅蔬夜饮之约新春愆爽以八句答之

宋代 吕南公
田泥涣烂鳅怀子,圃垄肥腴菜长心。僧镬纵然忘忌讳,书刀何忍屡残淫。 村渔不逊财难动,澍雨无端草易深。拘束学官懒复懒,坐愁佳约未能寻。
tián huàn làn qiū huái 怀   lǒng féi cài cháng xīn sēng huò zòng rán wàng huì shū   dāo rěn cán yín    
cūn xùn cái nán dòng   shù duān cǎo shēn shù xué guān lǎn lǎn zuò   chóu jiā yuē wèi néng xún