范宽雪山图

元代 鲜于枢
前山积雪深,隐约形体具。后山雪不到,槎牙头角露。 远近复有千万山,一一倚空含太素。悬厓断溜风满壑,野店闭门风倒树。 店前二客欲安往,一尚稍前一回步。仲冬胡为开此图,寒气满堂风景暮。 荆关以后世有人,几人能写山水真。李郭惜墨固自好,晻霭但若浮空云。 岂如宽也老笔夺造化,苍顽万仞手可扪,匡庐彭蠡雁荡穷海垠。 江南山水固潇洒,敢与嵩高泰华争雄尊。宽也生长嵩华间,下视庸史如埃尘。 乱离何处得此本,张侯好事轻千缗。我家汴水湄,境与嵩华邻。 平生亦有山水癖,爱而不见今十春。他日思归不可遏,杖藜载酒来敲门。
qián shān xuě shēn   yǐn yuē xíng hòu shān xuě dào   chá tóu jiǎo
yuǎn jìn yǒu qiān wàn shān   kōng hán tài xuán duàn liū fēng mǎn   diàn mén fēng dào shù
diàn qián èr ān wǎng   shàng shāo qián huí zhòng dōng wéi kāi   hán mǎn táng fēng jǐng
jīng guān hòu shì yǒu rén   rén néng xiě shān shuǐ zhēn guō hào   ǎn ǎi dàn ruò kōng yún
kuān lǎo duó zào huà   cāng wán wàn rèn shǒu mén   kuāng péng yàn dàng qióng hǎi yín
jiāng nán shān shuǐ xiāo   gǎn sōng gāo tài huà zhēng xióng zūn kuān shēng zhǎng sōng huá jiān   xià shì yōng shǐ āi chén
luàn chǔ běn   zhāng hóu hǎo shì qīng qiān mín jiā biàn shuǐ méi   jìng sōng huá lín
píng shēng yǒu shān shuǐ   ài ér jiàn jīn shí chūn guī è   zhàng zài jiǔ lái qiāo mén