范寬雪山圖

元代 鮮于樞
前山積雪深,隱約形體具。後山雪不到,槎牙頭角露。 遠近復有千萬山,一一倚空含太素。懸厓斷溜風滿壑,野店閉門風倒樹。 店前二客欲安往,一尚稍前一回步。仲冬胡為開此圖,寒氣滿堂風景暮。 荊關以後世有人,幾人能寫山水真。李郭惜墨固自好,晻靄但若浮空雲。 豈如寬也老筆奪造化,蒼頑萬仞手可捫,匡廬彭蠡雁盪窮海垠。 江南山水固瀟灑,敢與嵩高泰華爭雄尊。寬也生長嵩華間,下視庸史如埃塵。 亂離何處得此本,張侯好事輕千緡。我家汴水湄,境與嵩華鄰。 平生亦有山水癖,愛而不見今十春。他日思歸不可遏,杖藜載酒來敲門。
qián shān xuě shēn   yǐn yuē xíng hòu shān xuě dào   chá tóu jiǎo
yuǎn jìn yǒu qiān wàn shān   kōng hán tài xuán duàn liū fēng mǎn 滿   diàn mén fēng dào shù
diàn qián èr ān wǎng   shàng shāo qián huí zhòng dōng wéi kāi   hán mǎn 滿 táng fēng jǐng
jīng guān hòu shì yǒu rén   rén néng xiě shān shuǐ zhēn guō hào   ǎn ǎi dàn ruò kōng yún
kuān lǎo duó zào huà   cāng wán wàn rèn shǒu mén   kuāng péng yàn dàng qióng hǎi yín
jiāng nán shān shuǐ xiāo   gǎn sōng gāo tài huà zhēng xióng zūn kuān shēng zhǎng sōng huá jiān   xià shì yōng shǐ āi chén
luàn chǔ běn   zhāng hóu hǎo shì qīng qiān mín jiā biàn shuǐ méi   jìng sōng huá lín
píng shēng yǒu shān shuǐ   ài ér jiàn jīn shí chūn guī è   zhàng zài jiǔ lái qiāo mén