范宽山水

元代 张翥
忆昔往寻剡中山,南明天姥相萦盘。 客路上头穿鸟道,行人脚底踏风湍。 旦寒露重多成雨,泄雾濛云互吞吐。 仆夫相呼岩壑间,空响应人作人语。 溪穷断岸地忽平,石门壁立如削成。 隔水无数山花明,中有人家鸡犬声。 向来老眼曾到处,此境俱作桃源行。 百年留在范宽笔,水墨精神且萧瑟。 上有翰林学士之院章,恐是宣和旧时物。 林猿野鹤应自在,令我相见犹前日。 时平会乞闲身归,一壑得专吾事毕。
wǎng xún shàn zhōng shān   nán míng tiān xiāng yíng pán  
shàng tou chuān 穿 niǎo dào   xíng rén jiǎo fēng tuān  
dàn hán zhòng duō chéng   xiè méng yún tūn  
xiāng yán jiān   kōng xiǎng yìng rén zuò rén  
qióng duàn àn píng   shí mén xuē chéng  
shuǐ shù shān huā míng   zhōng yǒu rén jiā quǎn shēng  
xiàng lái lǎo yǎn céng dào chù   jìng zuò táo yuán xíng  
bǎi nián liú zài fàn kuān   shuǐ jīng shén qiě xiāo  
shàng yǒu hàn lín xué shì zhī yuàn zhāng   kǒng shì xuān jiù shí  
lín yuán yīng zai   lìng xiāng jiàn yóu qián  
shí píng huì xián shēn guī   zhuān shì