范宽江山秋霁

元代 吴镇
沧江遥带碧云流,紫翠凝峦万叠秋。阁倚蛟宫飞雨湿,人依鸟道动离愁。 帆归极浦苍山合,木落千林暮霭浮。岂是笔端分造化,无穷岩壑一缣收。
cāng jiāng yáo dài yún liú   cuì níng luán wàn dié qiū jiāo gōng fēi shī rén 湿   niǎo dào dòng chóu    
fān guī cāng shān   luò qiān lín ǎi shì duān fēn zào huà   qióng yán jiān shōu