范寬江山秋霽

元代 吳鎮
滄江遙帶碧雲流,紫翠凝巒萬疊秋。閣倚蛟宮飛雨濕,人依鳥道動離愁。 帆歸極浦蒼山合,木落千林暮靄浮。豈是筆端分造化,無窮岩壑一縑收。
cāng jiāng yáo dài yún liú   cuì níng luán wàn dié qiū jiāo gōng fēi shī rén   niǎo dào dòng chóu    
fān guī cāng shān   luò qiān lín ǎi shì duān fēn zào huà   qióng yán jiān shōu