泛江

宋代 郭祥正
士有以处兮,无亩以耕。眷馀绪之尚抽兮,慨慈亲以迟荣。 徐虚缩瑟以内习兮,予实愧乎先民之心。惚恍恻怆其不得已兮,被命于九江之浔。 戴皇天之休兮,廪足以饱。度白日之难兮,谁察予情。 汹汹兮北风,怒浪兮滔天。抚慈膝兮出门,泪涟洏兮就船。 事将有责兮,死岂予之所畏。盖忠未足以尽报兮,孝未克以自信。 惟行止之坎坎兮,适简罪以冀生。度白日之难兮,谁察予情。 蛟齧齿兮岸摧,蜃矫首兮渡分。妖鳞怪鬣曾莫识其名兮,怒谺牙以相瞩。 数将倾而还复兮,予委命乎上灵。幸生全而就泊兮,夜风止而月吐。 旷上下之澄澈兮,适纵观乎琉璃之府。北斗扬光兮,百怪潜伏。 岸芷露翠兮,汀兰放芬。起予思之无穷兮,既局影以自慰,又苦辞以招魂。 辞曰:始凶终吉,魂兮归来,奚往而失。
shì yǒu chù   gēng juàn zhī shàng chōu kǎi   qīn chí róng    
suō nèi   shí kuì xiān mín zhī xīn huǎng chuàng de bèi   mìng jiǔ jiāng zhī xún    
dài huáng tiān zhī xiū   lǐn bǎo bái zhī nán shuí   chá qíng    
xiōng xiōng běi fēng   làng tāo tiān chū mén lèi   lián ér jiù chuán    
shì jiāng yǒu   zhī suǒ wèi gài zhōng wèi jǐn bào xiào   wèi xìn    
wéi xíng zhǐ zhī kǎn kǎn   shì jiǎn zuì shēng bái zhī nán shuí   chá qíng    
jiāo niè chǐ 齿 àn cuī   shèn jiǎo shǒu fēn yāo lín guài liè céng shí míng   xiā xiāng zhǔ    
shù jiāng qīng ér hái   wěi mìng shàng líng xìng shēng quán ér jiù   fēng zhǐ ér yuè    
kuàng shàng xià zhī chéng chè   shì zòng guān liú li zhī běi dǒu yáng guāng bǎi   guài qián    
àn zhǐ cuì   tīng lán fàng fēn zhī qióng   yǐng wèi yòu   zhāo hún    
yuē   shǐ xiōng zhōng   hún guī lái   wǎng ér shī