方作寄潘紫登诗而其书适至即事柬之
握别东风柳始黄,榴花今已满山堂。正当念汝遗双鲤,恰好来书到五羊。
远道常时通梦寐,把诗终日对琳琅。自怜白首论交久,独有斯人具肺肠。
wò
握
bié
别
dōng
东
fēng
风
liǔ
柳
shǐ
始
huáng
黄
,
liú
榴
huā
花
jīn
今
yǐ
已
mǎn
满
shān
山
táng
堂
zhèng
。
dāng
正
niàn
当
rǔ
念
yí
汝
shuāng
遗
lǐ
双
qià
鲤
,
hǎo
恰
lái
好
shū
来
dào
书
wǔ
到
yáng
五
羊
。
yuǎn
远
dào
道
cháng
常
shí
时
tōng
通
mèng
梦
mèi
寐
,
bǎ
把
shī
诗
zhōng
终
rì
日
duì
对
lín
琳
láng
琅
zì
。
lián
自
bái
怜
shǒu
白
lùn
首
jiāo
论
jiǔ
交
dú
久
,
yǒu
独
sī
有
rén
斯
jù
人
fèi
具
cháng
肺
肠
。