放竹鸡

南北朝 邹浩
鼓翅出樊笼,双飞意气同。便鸣泥滑滑,深应竹丛丛。 善也还天性,时哉属岁丰。弋人情已得,宁复堕机中。
chì chū fán lóng   shuāng fēi tóng biàn 便 míng huá huá   shēn yīng zhú cóng cóng
shàn hái tiān xìng   shí zāi shǔ suì fēng rén qíng   níng duò zhōng