放竹雞

南北朝 鄒浩
鼓翅出樊籠,雙飛意氣同。便鳴泥滑滑,深應竹叢叢。 善也還天性,時哉屬歲豐。弋人情已得,寧復墮機中。
chì chū fán lóng   shuāng fēi tóng biàn 便 míng huá huá   shēn yīng zhú cóng cóng
shàn hái tiān xìng   shí zāi shǔ suì fēng rén qíng   níng duò zhōng