坊州按狱苏氏庄记室二贤自鄜州走马…寂寞因成诗寄之

唐代 舒元舆
十年一相见,世俗信多岐。云雨易分散,山川长间之。 我衔凤阙恩,按狱桥山陲。君在龙骧府,掌奏羽檄词。 相去百馀里,魂梦自相驰。形容在胸臆,书札通相思。 烦君爱我深,轻车忽载脂。塞门秋色老,霜气方凝姿。 此地少平川,冈阜相参差。谁知路非远,行者多云疲。 君能犯劲风,信宿凌欹危。情亲不自倦,下马开双眉。 相对坐沉吟,屈指惊岁时。万事且莫问,一杯欣共持。 阳乌忽西倾,明蟾挂高枝。卷帘引瑶玉,灭烛临霜墀。 中庭有疏芦,淅淅闻风吹。长河卷云色,凝碧无瑕疵。 一言开我怀,旷然澹希夷。悠悠夜方永,冷思偏相宜。 眉睫无他人,与君闲解题。陶然叩寂寞,再请吟清诗。 得意且忘言,何况竹与丝。顷刻过三夕,起坐轻四肢。 明朝告行去,惨然还别离。出门送君去,君马扬金羁。 回来坐空堂,寂寞无人知。重重碧云合,何处寻佳期。
shí nián xiāng jiàn   shì xìn duō yún fēn sǎn   shān chuān zhǎng jiān zhī
xián fèng quē ēn   àn qiáo shān chuí jūn zài lóng xiāng   zhǎng zòu
xiāng bǎi   hún mèng xiāng chí xíng róng zài xiōng   shū zhá tōng xiāng
fán jūn ài shēn   qīng chē zǎi zhī sài mén qiū lǎo   shuāng fāng níng 姿
shǎo píng chuān   gāng xiāng cēn shéi zhī fēi yuǎn   xíng zhě duō yún
jūn néng fàn jìng fēng   xìn 宿 líng wēi qíng qīn juàn   xià kāi shuāng méi
xiāng duì zuò chén yín   zhǐ jīng suì shí wàn shì qiě wèn   bēi xīn gòng chí
yáng 西 qīng   míng chán guà gāo zhī juàn lián yǐn yáo   miè zhú lín shuāng chí
zhōng tíng yǒu shū   wén fēng chuī cháng juǎn yún   níng xiá
yán kāi huái 怀   kuàng rán dàn yōu yōu fāng yǒng   lěng piān xiāng
méi jié rén   jūn xián jiě táo rán kòu   zài qǐng yín qīng shī
qiě wàng yán   kuàng zhú qǐng guò sān   zuò qīng zhī
míng cháo gào xíng   cǎn rán hái bié chū mén sòng jūn   jūn yáng jīn
huí lai zuò kōng táng   rén zhī chóng chóng yún   chǔ xún jiā