访吴安抚命赋诗竹洲中有静香亭堤静观斋舞雩

宋代 汪莘
凤麟敢谓皇家无,如公自合应时须。 胡为返驾竹洲隐,只与高堂素壁成画图。 一麾淮海重拜敕,老人在南子在北。 称家菽水欢在余,每日乃得见颜色。 大儿三十心力到,租税免教官吏逼。 小儿十五天资敏,火耕水耨云未克。 竹林茅屋谩读书,我正不蒙稽古力。 请言竹洲胜,蕖篠相因依。 红蕖未妨晚色静,翠篠解过凉阴稀。 渔童樵青足驱使,夜深醉和风雨归。 梦中突兀长堤横,忽觉单骑游边城。 擒胡已决千里外,邯郸一枕空峥嵘。 闲来静观宛殊昨,却怜蒲团坐日落。 偶见始画天地心,从此鸢飞共鱼跃。 向来天地本来闲,猎夫见鹿不见山。 不然寒流自太古,何人曾作沂水看。 前日从公洲上语,茯苓期我能同煮。 未容只作竹洲翁,属闻汉诏求伊吕。
fèng lín gǎn wèi huáng jiā   gōng yìng shí  
wéi fǎn jià zhú zhōu yǐn   zhǐ gāo táng chéng huà  
huī huái hǎi zhòng bài chì   lǎo rén zài nán zài běi  
chēng jiā shū shuǐ huān zài   měi nǎi jiàn yán  
ér sān shí xīn dào   shuì miǎn jiào guān  
xiǎo ér shí tiān mǐn   huǒ gēng shuǐ nòu yún wèi  
zhú lín máo mán shū   zhèng méng  
qǐng yán zhú zhōu shèng   xiǎo xiāng yīn  
hóng wèi fáng wǎn jìng   cuì xiǎo jiě guò liáng yīn  
tóng qiáo qīng shǐ 使   shēn zuì fēng guī  
mèng zhōng zhǎng héng   jué dān yóu biān chéng  
qín jué qiān wài   hán dān zhěn kōng zhēng róng  
xián lái jìng guān wǎn shū zuó   què lián tuán zuò luò  
ǒu jiàn shǐ huà tiān xīn   cóng yuān fēi gòng yuè  
xiàng lái tiān běn lái xián   liè jiàn 鹿 jiàn shān  
rán hán liú tài   rén céng zuò shuǐ kàn  
qián cóng gōng zhōu shàng   líng néng tóng zhǔ  
wèi róng zhǐ zuò zhú zhōu wēng   shǔ wén hàn zhào qiú