訪吳安撫命賦詩竹洲中有靜香亭堤靜觀齋舞雩

宋代 汪莘
鳳麟敢謂皇家無,如公自合應時須。 胡為返駕竹洲隱,只與高堂素壁成畫圖。 一麾淮海重拜敕,老人在南子在北。 稱家菽水歡在余,每日乃得見顏色。 大兒三十心力到,租稅免教官吏逼。 小兒十五天資敏,火耕水耨雲未克。 竹林茅屋謾讀書,我正不蒙稽古力。 請言竹洲勝,蕖篠相因依。 紅蕖未妨晚色靜,翠篠解過涼陰稀。 漁童樵青足驅使,夜深醉和風雨歸。 夢中突兀長堤橫,忽覺單騎游邊城。 擒胡已決千里外,邯鄲一枕空崢嶸。 閒來靜觀宛殊昨,卻憐蒲團坐日落。 偶見始畫天地心,從此鳶飛共魚躍。 向來天地本來閒,獵夫見鹿不見山。 不然寒流自太古,何人曾作沂水看。 前日從公洲上語,茯苓期我能同煮。 未容只作竹洲翁,屬聞漢詔求伊呂。
fèng lín gǎn wèi huáng jiā   gōng yìng shí  
wéi fǎn jià zhú zhōu yǐn   zhǐ gāo táng chéng huà  
huī huái hǎi zhòng bài chì   lǎo rén zài nán zài běi  
chēng jiā shū shuǐ huān zài   měi nǎi jiàn yán  
ér sān shí xīn dào   shuì miǎn jiào guān  
xiǎo ér shí tiān mǐn   huǒ gēng shuǐ nòu yún wèi  
zhú lín máo mán shū   zhèng méng  
qǐng yán zhú zhōu shèng   xiǎo xiāng yīn  
hóng wèi fáng wǎn jìng   cuì xiǎo jiě guò liáng yīn  
tóng qiáo qīng shǐ 使   shēn zuì fēng guī  
mèng zhōng zhǎng héng   jué dān yóu biān chéng  
qín jué qiān wài   hán dān zhěn kōng zhēng róng  
xián lái jìng guān wǎn shū zuó   què lián tuán zuò luò  
ǒu jiàn shǐ huà tiān xīn   cóng yuān fēi gòng yuè  
xiàng lái tiān běn lái xián   liè jiàn 鹿 jiàn shān  
rán hán liú tài   rén céng zuò shuǐ kàn  
qián cóng gōng zhōu shàng   líng néng tóng zhǔ  
wèi róng zhǐ zuò zhú zhōu wēng   shǔ wén hàn zhào qiú