访石林叶少蕴观文二首 其二

宋代 刘一止
夔龙在丘壑,神物发幽秘。森然万琼瑰,参错分位置。 踞地猛兽伏,拿空孤鸟厉。先后相长雄,突怒疑攫噬。 各以奇自列,宁谓我独嗜。羊酪非不珍,莼羹有至味。 郑公信骨鲠,我但见妩媚。种竹被崖峦,恶木不得地。 荃兰偏九畹,秽草惨无类。造化初何心,被物自殊志。 那知此岩傍,阅世等如寄。愿言赋丹青,远近同一视。
kuí lóng zài qiū   shén yōu sēn rán wàn qióng guī   cēn cuò fēn wèi zhi
měng shòu   kōng niǎo xiān hòu xiāng cháng xióng   jué shì
liè   níng wèi shì yáng lào fēi zhēn   chún gēng yǒu zhì wèi
zhèng gōng xìn gěng   dàn jiàn mèi zhǒng zhú bèi luán   è de
quán lán piān jiǔ wǎn   huì cǎo cǎn lèi zào huà chū xīn   bèi shū zhì
zhī yán bàng   yuè shì děng yuàn yán dān qīng   yuǎn jìn tóng shì