访李兴伯不遇其家人命二子留宿有古人截发撤

宋代 姚勉
暮烟苍莽浮林麓,征人尚殿归鸦宿。 山前知有故人家,急往叩门惊啄木。 主人多日出未归,鹊飞三匝愁无依。 刲羊忽逢伯仁母,设馔乃有襄阳妻。 竹窗挂灯见二子,褒已自佳融更伟。 烹鸡炊黍罗酒浆,奴饭马刍更充美。 慨然好客尚父风,谪仙家人自不同。 古来如此能有几,截发留宾书入史。 王圭他日贵勿疑,不须论客母可知。
yān cāng mǎng lín   zhēng rén shàng diàn 殿 guī 宿  
shān qián zhī yǒu rén jiā   wǎng kòu mén jīng zhuó  
zhǔ rén duō chū wèi guī   què fēi sān chóu  
kuī yáng féng rén   shè zhuàn nǎi yǒu xiāng yáng  
zhú chuāng guà dēng jiàn èr zi   bāo jiā róng gèng wěi  
pēng chuī shǔ luó jiǔ jiāng   fàn chú gèng chōng měi  
kǎi rán hào shàng fēng   zhé xiān jiā rén tóng  
lái néng yǒu   jié liú bīn shū shǐ  
wáng guī guì   lùn zhī