訪李興伯不遇其家人命二子留宿有古人截髮撤

宋代 姚勉
暮煙蒼莽浮林麓,征人尚殿歸鴉宿。 山前知有故人家,急往叩門驚啄木。 主人多日出未歸,鵲飛三匝愁無依。 刲羊忽逢伯仁母,設饌乃有襄陽妻。 竹窗掛燈見二子,褒已自佳融更偉。 烹雞炊黍羅酒漿,奴飯馬芻更充美。 慨然好客尚父風,謫仙家人自不同。 古來如此能有幾,截髮留賓書入史。 王圭他日貴勿疑,不須論客母可知。
yān cāng mǎng lín   zhēng rén shàng diàn 殿 guī 宿  
shān qián zhī yǒu rén jiā   wǎng kòu mén jīng zhuó  
zhǔ rén duō chū wèi guī   què fēi sān chóu  
kuī yáng féng rén   shè zhuàn nǎi yǒu xiāng yáng  
zhú chuāng guà dēng jiàn èr zi   bāo jiā róng gèng wěi  
pēng chuī shǔ luó jiǔ jiāng 漿   fàn chú gèng chōng měi  
kǎi rán hào shàng fēng   zhé xiān jiā rén tóng  
lái néng yǒu   jié liú bīn shū shǐ  
wáng guī guì   lùn zhī