方老致木犀甚古

宋代 方岳
老桂枯寒出奇怪,知风何年如许大。 枝枝浑是好西风,粒粒中藏香世界。 幽人高卧崖藓边,野僧肯寄溪云外。 兔惊玉杵夜丁当,鸟嗽辟寒金琐碎。 并令满屋书传香,唤起多生酒诗债。 我今回向语一则,云何赞叹花三昧。 月光童子妙庄严,金粟如来殊胜解。
lǎo guì hán chū guài   zhī fēng nián  
zhī zhī hún shì hǎo 西 fēng   zhōng cáng xiāng shì jiè  
yōu rén gāo xiǎn biān   sēng kěn yún wài  
jīng chǔ dīng dāng   niǎo sòu hán jīn suǒ suì  
bìng lìng mǎn shū chuán xiāng   huàn duō shēng jiǔ shī zhài  
jīn huí xiàng   yún zàn tàn huā sān mèi  
yuè guāng tóng miào zhuāng yán   jīn lái shū shèng jiě