放歌赠雁巢上人 其一

清代 周济
乐亦遣此生,哀亦遣此生,落笔千万言,略与数钱量米同硁硁。 二竖牧羊羊已去,遗火空烧始量墓。九原龙蜕总成灰,可惜骊山松柏树。 世人见景不见日,何况虚空本无色。欲乘元气亦易尔,复愁无处施鞭策。 江河滔滔孰云东,下归墟沃焦昆仑。所藉高天偪人人著地,白榆欲落苦不易。 天荒地老顷刻事,十二万年谁疏记。我怜盘古无奈何,一椎一凿真儿戏。
qiǎn shēng   āi qiǎn shēng   luò qiān wàn yán   lüè shù qián liàng tóng kēng kēng  
èr shù yáng yáng   huǒ kōng shāo shǐ liàng jiǔ yuán lóng tuì zǒng chéng huī   shān sōng bǎi shù    
shì rén jiàn jǐng jiàn   kuàng kōng běn chéng yuán ěr   chóu chǔ shī biān    
jiāng tāo tāo shú yún dōng   xià guī jiāo kūn lún suǒ gāo tiān rén rén zhù bái   luò    
tiān huāng lǎo qǐng shì   shí èr wàn nián shuí shū lián pán nài   chuí záo zhēn ér