放歌贈雁巢上人 其一

清代 周濟
樂亦遣此生,哀亦遣此生,落筆千萬言,略與數錢量米同硜硜。 二豎牧羊羊已去,遺火空燒始量墓。九原龍蛻總成灰,可惜驪山松柏樹。 世人見景不見日,何況虛空本無色。欲乘元氣亦易爾,復愁無處施鞭策。 江河滔滔孰雲東,下歸墟沃焦崑崙。所藉高天偪人人著地,白榆欲落苦不易。 天荒地老頃刻事,十二萬年誰疏記。我憐盤古無奈何,一椎一鑿真兒戲。
qiǎn shēng   āi qiǎn shēng   luò qiān wàn yán   lüè shù qián liàng tóng kēng kēng  
èr shù yáng yáng   huǒ kōng shāo shǐ liàng jiǔ yuán lóng tuì zǒng chéng huī   shān sōng bǎi shù    
shì rén jiàn jǐng jiàn   kuàng kōng běn chéng yuán ěr   chóu chǔ shī biān    
jiāng tāo tāo shú yún dōng   xià guī jiāo kūn lún suǒ gāo tiān rén rén zhù bái   luò    
tiān huāng lǎo qǐng shì   shí èr wàn nián shuí shū lián pán nài   chuí záo zhēn ér