芳草曲

宋代 陆游
蜀山深处逢孤驿,缺甃颓垣芳草碧。 家在江南妻子病,离乡半岁无消息。 长安城门西去路,细霭斜阳芳草暮。 尊前一曲渭城歌,马蹄万里交河戍。 人生误计觅封侯,芳草愁人春复秋。 只愿东行至沧海,路穷草断始无愁。
shǔ shān shēn chù féng 驿   quē zhòu tuí yuán fāng cǎo  
jiā zài jiāng nán bìng   xiāng bàn suì xiāo xi  
cháng ān chéng mén 西   ǎi xié yáng fāng cǎo  
zūn qián wèi chéng   wàn jiāo shù  
rén shēng fēng hóu   fāng cǎo chóu rén chūn qiū  
zhǐ yuàn dōng xíng zhì cāng hǎi   qióng cǎo duàn shǐ chóu