芳草曲

宋代 陸游
蜀山深處逢孤驛,缺甃頹垣芳草碧。 家在江南妻子病,離鄉半歲無消息。 長安城門西去路,細靄斜陽芳草暮。 尊前一曲渭城歌,馬蹄萬里交河戍。 人生誤計覓封侯,芳草愁人春復秋。 只願東行至滄海,路窮草斷始無愁。
shǔ shān shēn chù féng   quē zhòu tuí yuán fāng cǎo  
jiā zài jiāng nán bìng   xiāng bàn suì xiāo xi  
cháng ān chéng mén 西   ǎi xié yáng fāng cǎo  
zūn qián wèi chéng   wàn jiāo shù  
rén shēng fēng hóu   fāng cǎo chóu rén chūn qiū  
zhǐ yuàn dōng xíng zhì cāng hǎi   qióng cǎo duàn shǐ chóu