方参议用前韵记尝过余石林次韵答之

宋代 叶梦得
不复襄阳写孟亭,草斋人道是丹青。那知客自从文举,但怪山能养伯龄。 世味无多真潦倒,归心欲寄每丁宁。遥闻径竹添新影,更想岩花作远馨。 夜鹤未应真怨别,江鸥须信久忘形。地偏故逐渊明远,风好常随禦寇泠。 痴坐正怜尘满案,醉眠终倚石为屏。瀛洲学士烦追赋,尚记沧波接洞庭。
xiāng yáng xiě mèng tíng   cǎo zhāi rén dào shì dān qīng zhī cóng wén dàn   guài shān néng yǎng líng    
shì wèi duō zhēn liáo dǎo   guī xīn měi dīng níng yáo wén jìng zhú tiān xīn yǐng gèng   xiǎng yán huā zuò yuǎn xīn    
wèi yìng zhēn yuàn bié   jiāng ōu xìn jiǔ wàng xíng piān zhú yuān míng yuǎn fēng   hǎo cháng suí kòu líng    
chī zuò zhèng lián chén mǎn àn   zuì mián zhōng shí wèi píng yíng zhōu xué shì fán zhuī shàng   cāng jiē dòng tíng