范伯言药隐

宋代 吕本中
烈士故徇名,中民但荣官。宁知陋巷士,坚坐有馀欢。 出从圣师游,归坐守一箪。出门视天壤,密迩心自宽。 范侯懒仕宦,决意归西山。西山有药隐,此地可盘桓。 誓将从古人,上追孔与颜。有田可以耕,有屋可以安。 宁能伴儿曹,日夜不得闲。我亦倦游者,世味更百难。 梦寐想君家,父子兄弟间。便当卜邻居,一生长往还。 相依得情话,出语清肺肝。后生有郢质,更为斲其漫。 君行问安否,此盟当未寒。
liè shì xùn míng   zhōng mín dàn róng guān níng zhī lòu xiàng shì jiān   zuò yǒu huān    
chū cóng shèng shī yóu   guī zuò shǒu dān chū mén shì tiān rǎng   ěr xīn kuān    
fàn hóu lǎn shì huàn   jué guī 西 shān shān 西 yǒu yào yǐn   pán huán    
shì jiāng cóng rén   shàng zhuī kǒng yán yǒu tián gēng yǒu   ān    
níng néng bàn ér cáo   xián juàn yóu zhě shì   wèi gèng bǎi nán    
mèng mèi xiǎng jūn jiā   xiōng jiān biàn dāng 便 lín   shēng zhǎng wǎng huán    
xiāng de qíng huà   chū qīng fèi gān hòu shēng yǒu yǐng zhì gèng   wéi zhuó màn    
jūn xíng wèn ān fǒu   méng dāng wèi hán