饭饱昼卧戏作短歌

宋代 陆游
为农得饭常半菽,出仕固应甘脱粟。 藜羹自美何待糁,况复畏人嘲苜蓿。 今年还东已八十,视听虽存鬓先秃。 安能卖药谋助道,但有知分甚养福。 水车辘辘邻馈鱼,社鼓冬冬众分肉。 可怜老子暂膨脝,午睡窗边自扪腹。
wèi nóng fàn cháng bàn shū   chū shì yīng gān tuō  
gēng měi dài sǎn   kuàng wèi rén cháo xu  
jīn nián huán dōng shí   shì tīng suī cún bìn xiān  
ān néng mài yào móu zhù dào   dàn yǒu zhī fēn shén yǎng  
shuǐ chē lín kuì   shè dōng dōng zhòng fēn ròu  
lián lǎo zi zàn péng hēng   shuì chuāng biān mén