飯飽晝臥戲作短歌

宋代 陸游
為農得飯常半菽,出仕固應甘脫粟。 藜羹自美何待糝,況復畏人嘲苜蓿。 今年還東已八十,視聽雖存鬢先禿。 安能賣藥謀助道,但有知分甚養福。 水車轆轆鄰饋魚,社鼓冬冬眾分肉。 可憐老子暫膨脝,午睡窗邊自捫腹。
wèi nóng fàn cháng bàn shū   chū shì yīng gān tuō  
gēng měi dài sǎn   kuàng wèi rén cháo xu  
jīn nián huán dōng shí   shì tīng suī cún bìn xiān 禿  
ān néng mài yào móu zhù dào   dàn yǒu zhī fēn shén yǎng  
shuǐ chē lín kuì   shè dōng dōng zhòng fēn ròu  
lián lǎo zi zàn péng hēng   shuì chuāng biān mén