伐木杂言

宋代 周密
庭前一双桂,娟娟如幽人。染我毛骨香,薰我梦寐清。 恶木忽见妒,累累引繁藤。拘絷清风枝,不使舒芳阴。 滋蔓日益多,恶木亦难任。引藤欲伤桂,岂期自伤身。 侵晨戒仆夫,为我持斧斤。论木妒桂罪,诛藤反噬心。 呜呼君子交,择之贵在精。
tíng qián shuāng guì   juān juān yōu rén rǎn máo xiāng   xūn mèng mèi qīng
è jiàn   lěi lěi yǐn fán téng zhí qīng fēng zhī   shǐ 使 shū fāng yīn
màn duō   è nán rèn yǐn téng shāng guì   shāng shēn
qīn chén jiè   wèi chí jīn lùn guì zuì   zhū téng fǎn shì xīn
jūn zi jiāo   zhī guì zài jīng