鄂渚赠祥公

唐代 贯休
寂寥堆积者,自为是高僧。客远何人识,吟多冷病增。 松烟青透壁,雪气细吹灯。犹赖师于我,依依非面朋。
liáo duī zhě   wéi shì gāo sēng yuǎn rén shí   yín duō lěng bìng zēng
sōng yān qīng tòu   xuě chuī dēng yóu lài shī   fēi miàn péng