饿者行

宋代 王令
雨雪不止泥路迂,马倒伏地人下无。 居者不出行者止,午市不合入空衢。 道中独行乃谁子,饿者负席缘门呼。 高堂食饮岂无弃,愿从犬彘求其余。 耳闻门开身就拜,拜伏不起呼群奴。 喉乾无声哭无泪,引杖去此他何如。 路旁少年无所语,归视纸上还长吁。
xuě zhǐ   dǎo rén xià  
zhě chū xíng zhě zhǐ   shì kōng  
dào zhōng xíng nǎi shuí   è 饿 zhě yuán mén  
gāo táng shí yǐn   yuàn cóng quǎn zhì qiú  
ěr wén mén kāi shēn jiù bài   bài qún  
hóu qián shēng lèi   yǐn zhàng  
páng shào nián suǒ   guī shì zhǐ shàng hái cháng