儿侄辈为燕老集石秀叔以诗来和之二首

宋代 陈著
身是书中老仆童,布衣不溯马头风。 虽无二顷资穷巷,犹有三峰着睡翁。 虚室漫留庄叟白,新诗忽见相州红。 然时流俗滔滔去,铁石心肠独我同。
shēn shì shū zhōng lǎo tóng   tóu fēng  
suī èr qǐng qióng xiàng   yóu yǒu sān fēng zhe shuì wēng  
shì màn liú zhuāng sǒu bái   xīn shī jiàn xiāng zhōu hóng  
rán shí liú tāo tāo   tiě shí xīn cháng tóng