兒侄輩為燕老集石秀叔以詩來和之二首
身是書中老僕童,布衣不溯馬頭風。
雖無二頃資窮巷,猶有三峰著睡翁。
虛室漫留莊叟白,新詩忽見相州紅。
然時流俗滔滔去,鐵石心腸獨我同。
shēn
身
shì
是
shū
書
zhōng
中
lǎo
老
pú
仆
tóng
童
,
bù
布
yī
衣
bù
不
sù
溯
mǎ
馬
tóu
頭
fēng
風
。
suī
雖
wú
無
èr
二
qǐng
頃
zī
資
qióng
窮
xiàng
巷
,
yóu
猶
yǒu
有
sān
三
fēng
峰
zhe
著
shuì
睡
wēng
翁
。
xū
虛
shì
室
màn
漫
liú
留
zhuāng
莊
sǒu
叟
bái
白
,
xīn
新
shī
詩
hū
忽
jiàn
見
xiāng
相
zhōu
州
hóng
紅
。
rán
然
shí
時
liú
流
sú
俗
tāo
滔
tāo
滔
qù
去
,
tiě
鐵
shí
石
xīn
心
cháng
腸
dú
獨
wǒ
我
tóng
同
。