二月四日雪

宋代 梅尧臣
前日春风初摆条,昨夜雪飞深一尺。 北帝及腊不行令,东皇发煦遭尔厄。 侵时夺气四时错,欲问上天何不责。 天高地厚语难通,俛首下土徒叩额。 或言莫信难可闻,鹤鸣至微犹不隔。 休问天,问颜跖。休看花,看垄麦。
qián chūn fēng chū bǎi tiáo   zuó xuě fēi shēn chǐ  
běi xíng lìng   dōng huáng zāo ěr è  
qīn shí duó shí cuò   wèn shàng tiān  
tiān gāo hòu nán tōng   shǒu xià kòu é  
huò yán xìn nán wén   míng zhì wēi yóu  
xiū wèn tiān   wèn yán zhí xiū kàn huā kàn   lǒng mài