二月十四夜梦中吟云隔溪啼鸟东风软满地落花

宋代 赵文
留得馀寒伴客衾,蓦然万感赴沉吟。 隔溪啼鸟东风软,满地落花春雨深。 草草一樽聊若下,匆匆千载亦山阴。 月溪桥上凭栏久,应有游鯈识此心。
liú hán bàn qīn   rán wàn gǎn chén yín  
niǎo dōng fēng ruǎn   mǎn luò huā chūn shēn  
cǎo cǎo zūn liáo ruò xià   cōng cōng qiān zǎi shān yīn  
yuè qiáo shàng píng lán jiǔ   yīng yǒu yóu tiáo shí xīn