二月十二日雪

明代 王鏊
正德九载春,开岁始十日。青天忽闻雷,远近惊辟易。 雷声甫云收,大雪忽盈尺。连阴二月中,节候过惊蛰。 春分晴复雨,雨后雪仍积。柳条压将摧,梅萼冻全坼。 园林诸草树,勾萌吐仍郁。颇闻春秋书,又览月令说。 从来天人际,茫昧固难诘。寄语傅岩翁,谁欤秉调燮。
zhèng jiǔ zài chūn   kāi suì shǐ shí qīng tiān wén léi yuǎn   jìn jīng    
léi shēng yún shōu   xuě yíng chǐ lián yīn èr yuè zhōng jié   hòu guò jīng zhé    
chūn fēn qíng   hòu xuě réng liǔ tiáo jiāng cuī méi   è dòng quán chè    
yuán lín zhū cǎo shù   gōu méng réng wén chūn qiū shū yòu   lǎn yuè lìng shuō    
cóng lái tiān rén   máng mèi nán jié yán wēng shuí   bǐng diào xiè