二月十二日雪

明代 王鏊
正德九載春,開歲始十日。青天忽聞雷,遠近驚辟易。 雷聲甫雲收,大雪忽盈尺。連陰二月中,節候過驚蟄。 春分晴復雨,雨後雪仍積。柳條壓將摧,梅萼凍全坼。 園林諸草樹,勾萌吐仍郁。頗聞春秋書,又覽月令說。 從來天人際,茫昧固難詰。寄語傅岩翁,誰歟秉調燮。
zhèng jiǔ zài chūn   kāi suì shǐ shí qīng tiān wén léi yuǎn   jìn jīng    
léi shēng yún shōu   xuě yíng chǐ lián yīn èr yuè zhōng jié   hòu guò jīng zhé    
chūn fēn qíng   hòu xuě réng liǔ tiáo jiāng cuī méi   è dòng quán chè    
yuán lín zhū cǎo shù   gōu méng réng wén chūn qiū shū yòu   lǎn yuè lìng shuō    
cóng lái tiān rén   máng mèi nán jié yán wēng shuí   bǐng diào xiè 調