二弟病足诗以慰之

清代 敦敏
君不见乐天敝袍春晚天,摩挲病脚日阳前。又不见秦系五字偏师劲,往往裸足常终年。 自古诗人多此疾,君今同病应相怜。犹不废我啸歌乐,尚能彳亍林泉边。 朱门曳裾苦羁靮,长安健步多奔颠。慎勿轻信道人术,勃踤始悔酬诗篇。 赠君一言应怡颜,到处驰驱不得意,不如闭门静坐无事即神仙。
jūn jiàn tiān páo chūn wǎn tiān   bìng jiǎo yáng qián yòu jiàn qín piān shī jìn   wǎng wǎng luǒ cháng zhōng nián
shī rén duō   jūn jīn tóng bìng yīng xiāng lián yóu fèi xiào   shàng néng chì chù lín quán biān
zhū mén   cháng ān jiàn duō bēn diān shèn qīng xìn dào rén shù   shǐ huǐ chóu shī piān
zèng jūn yán yīng yán   dào chù chí   mén jìng zuò shì shén xiān