峨嵋山歌

宋代 田锡
高高百里一屈盘,八十四盘青云端。星辰淋漓泻瀑布,岚楼雪寺五月寒。 残阳忽黑雨雹飞,霹雳火著枯杉枝。登临慨然小天下,回时一顾东海涯。 细看朝阳初出时,火精转毬百尺围。曈曈昽昽浮在水,峨眉朝云已如绮。
gāo gāo bǎi pán   shí pán qīng yún duān xīng chén lín xiè lán   lóu xuě yuè hán    
cán yáng hēi báo fēi   huǒ zhù shān zhī dēng lín kǎi rán xiǎo tiān xià huí   shí dōng hǎi    
kàn zhāo yáng chū chū shí   huǒ jīng zhuǎn qiú bǎi chǐ wéi tóng tóng lóng lóng zài shuǐ é   méi zhāo yún