独坐吟

宋代 邵雍
天意自分明,人多不肯行。 莺花春乍暖,风月雨初晴。 静坐澄思虑,闲吟乐性情。 谁能事闲气,浪与世人争。
tiān fēn míng   rén duō kěn xíng  
yīng huā chūn zhà nuǎn   fēng yuè chū qíng  
jìng zuò chéng   xián yín xìng qíng  
shuí néng shì xián   làng shì rén zhēng