独酌

明代 于谦
东风昨夜吹芳草,绿渐成阴红渐老。庭前无数落来花,分付家童莫轻扫。 开樽独酌向花前,仰面歌呼声彻天。花残自有重开日,人老何由更少年。 醉看明月照华颠,还把落花铺地眠。床头贮酒三百斛,囊底萧条无一钱。 看花对酒且自乐,一任春归啼杜鹃。
dōng fēng zuó chuī fāng cǎo   绿 jiàn chéng yīn hóng jiàn lǎo tíng qián shǔ luò lái huā fēn   jiā tóng qīng sǎo    
kāi zūn zhuó xiàng huā qián   yǎng miàn shēng chè tiān huā cán yǒu chóng kāi rén   lǎo yóu gèng shào nián    
zuì kàn míng yuè zhào huá diān   hái luò huā mián chuáng tóu zhù jiǔ sān bǎi náng   xiāo tiáo qián    
kàn huā duì jiǔ qiě   rèn chūn guī juān