独夜

宋代 张嵲
清灯萧寺远,不寐夜何长。 风细频翻叶,云轻才护霜。 磵黑水决决,月明山苍苍。 作客岁月晚,故园春欲芳。
qīng dēng xiāo yuǎn   mèi zhǎng  
fēng pín fān   yún qīng cái shuāng  
jiàn hēi shuǐ jué jué   yuè míng shān cāng cāng  
zuò suì yuè wǎn   yuán chūn fāng