独夜

唐代 陆龟蒙
新秋霁夜有清境,穷襜病客无佳期。生公把经向石说, 而我对月须人为。独行独坐亦独酌,独玩独吟还独悲。 古称独坐与独立,若比群居终校奇。
xīn qiū yǒu qīng jìng   qióng chān bìng jiā shēng gōng jīng xiàng shí shuō  
ér duì yuè rén wéi xíng zuò zhuó   wán yín hái bēi
chēng zuò   ruò qún zhōng xiào