独秀山

唐代 李质
自有乾坤有此山,青天削出玉孱颜。风云朝夕相摩荡,日月东西互转还。 秀拔重门当北斗,尊居五岭镇南蛮。欲凭高处穷双目,绝顶崚嶒不可攀。
yǒu qián kūn yǒu shān   qīng tiān xuē chū chán yán fēng yún zhāo xiāng dàng   yuè dōng 西 zhuǎn hái    
xiù chóng mén dāng běi dǒu   zūn lǐng zhèn nán mán píng gāo chù qióng shuāng jué   dǐng líng céng pān