獨秀山

唐代 李質
自有乾坤有此山,青天削出玉孱顏。風雲朝夕相摩盪,日月東西互轉還。 秀拔重門當北斗,尊居五嶺鎮南蠻。欲憑高處窮雙目,絕頂崚嶒不可攀。
yǒu qián kūn yǒu shān   qīng tiān xuē chū chán yán fēng yún zhāo xiāng dàng   yuè dōng 西 zhuǎn hái    
xiù chóng mén dāng běi dǒu   zūn lǐng zhèn nán mán píng gāo chù qióng shuāng jué   dǐng líng céng pān