渡吴江别王长史

唐代 宋之问
倚棹望兹川,销魂独黯然。乡连江北树,云断日南天。 剑别龙初没,书成雁不传。离舟意无限,催渡复催年。
zhào wàng chuān   xiāo hún àn rán xiāng lián jiāng běi shù   yún duàn nán tiān
jiàn bié lóng chū méi   shū chéng yàn chuán zhōu xiàn   cuī cuī nián