读文山诗藁

宋代 汪元量
一朝禽瘴海,孤影落穷荒。 恨极心难雪,愁浓鬓易霜。 燕荆歌易水,苏李泣可梁。 读到难难际,梅花铁石肠。
zhāo qín zhàng hǎi   yǐng luò qióng huāng  
hèn xīn nán xuě   chóu nóng bìn shuāng  
yàn jīng shuǐ   liáng  
dào nán nán   méi huā tiě shí cháng