读通鉴纪事本末·贞观君臣论治

清代 颙琰
正统屡更易,遭厄如沸汤。上天降英主,戡乱定四方。 偃武脩文德,纳谏大度彰。规模实宏远,治具咸毕张。 不以诈谋用,浊流源岂长。洵为得政要,君作臣之纲。 赐绢保勋旧,豁达胜汉皇。因弓悟治理,情变难尽详。 偏信受欺蔽,兼听日炽昌。封建非善政,百药言实臧。 狱讼关民命,稍忽罹咎殃。集思庶广益,虚公辨奸良。 卓识止封禅,戒盈刻不遑。贞观诚令辟,后嗣嗟内荒。
zhèng tǒng gēng   zāo è fèi tāng shàng tiān jiàng yīng zhǔ kān   luàn dìng fāng    
yǎn xiū wén   jiàn zhāng guī shí hóng yuǎn zhì   xián zhāng    
zhà móu yòng   zhuó liú yuán zhǎng xún wèi de zhèng yào jūn   zuò chén zhī gāng    
juàn bǎo xūn jiù   huò shèng hàn huáng yīn gōng zhì qíng   biàn nán jǐn xiáng    
piān xìn shòu   jiān tīng chì chāng fēng jiàn fēi shàn zhèng bǎi   yào yán shí zāng    
sòng guān mín mìng   shāo jiù yāng shù guǎng 广   gōng biàn jiān liáng    
zhuó shí zhǐ fēng shàn   jiè yíng huáng zhēn guàn chéng lìng hòu   jiē nèi huāng