读孙元京诗集

宋代 汪炎昶
倚时独幸识斯人,不尔终身憾不禁。 诗裹重逢神骨峭,老来更觉语言深。 鬼吟似有声堪听,风过浑无迹可寻。 死去岂馀毫发恨,生前观独遇知音。
shí xìng shí rén   ěr zhōng shēn hàn jīn  
shī guǒ chóng féng shén qiào   lǎo lái gèng jué yán shēn  
guǐ yín shì yǒu shēng kān tīng   fēng guò hún xún  
háo hèn   shēng qián guān zhī yīn