讀孫元京詩集

宋代 汪炎昶
倚時獨幸識斯人,不爾終身憾不禁。 詩裹重逢神骨峭,老來更覺語言深。 鬼吟似有聲堪聽,風過渾無跡可尋。 死去豈餘毫髮恨,生前觀獨遇知音。
shí xìng shí rén   ěr zhōng shēn hàn jīn  
shī guǒ chóng féng shén qiào   lǎo lái gèng jué yán shēn  
guǐ yín shì yǒu shēng kān tīng   fēng guò hún xún  
háo hèn   shēng qián guān zhī yīn