读疏咏之安阳对竹二诗怀家山次韵见意

宋代 蔡松年
短发新霜及未侵,几年和月买泉林。偶然行李对寒碧,忆得故园惊岁阴。 枕上秋岚吹醉梦,门前沙鸟立清深。个中须著翛翛玉,落日微风伴我吟。
duǎn xīn shuāng wèi qīn   nián yuè mǎi quán lín ǒu rán xíng duì hán   yuán jīng suì yīn
zhěn shàng qiū lán chuī zuì mèng   mén qián shā niǎo qīng shēn zhōng zhù xiāo xiāo   luò wēi fēng bàn yín