读史述 其十二 阮籍
当年竹林中,步兵尽高妙。登山赋英雄,恸哭兼长啸。
却令两竖子,代我解人诮。此中深意存,醒人那能料。
吾有数斗酒,垒块可堪浇。
dāng
当
nián
年
zhú
竹
lín
林
zhōng
中
,
bù
步
bīng
兵
jǐn
尽
gāo
高
miào
妙
dēng
。
shān
登
fù
山
yīng
赋
xióng
英
tòng
雄
,
kū
恸
jiān
哭
cháng
兼
xiào
长
啸
。
què
却
lìng
令
liǎng
两
shù
竖
zǐ
子
,
dài
代
wǒ
我
jiě
解
rén
人
qiào
诮
cǐ
。
zhōng
此
shēn
中
yì
深
cún
意
xǐng
存
,
rén
醒
nà
人
néng
那
liào
能
料
。
wú
吾
yǒu
有
shù
数
dǒu
斗
jiǔ
酒
,
lěi
垒
kuài
块
kě
可
kān
堪
jiāo
浇
。