读史述 其二十三 谢安

明代 魏学洢
安石东山时,优游丝与竹。以此理世务,驯若山中鹿。 当其会新亭,朝野尽蓄缩。从容谐笑间,不言使人服。 临风每怀想,可人温如玉。
ān shí dōng shān shí   yōu yóu zhú shì xùn   ruò shān zhōng   鹿  
dāng huì xīn tíng   cháo jǐn suō cóng róng xié xiào jiān   yán shǐ rén 使    
lín fēng měi huái 怀 xiǎng   rén wēn